Nhà nghèo, cả ba lẫn mẹ đều phải đi làm từ sáng sớm sớm đến tối mịt mà cũng chỉ kiếm được trên dưới trăm ngàn. Cuộc sống cực khổ làm nghề tự do dạy cho mẹ một điều là phải cho con đi học để thoát khỏi cảnh nghèo. Mỗi sáng, mẹ ngồi đò đưa con từ cù lao vào bờ đi học, trưa lại tất cả từ chỗ làm đến trường để đón con về. Tội nghiệp con còn quá nhỏ để hiểu được tâm sự của mẹ, những lúc nghe mẹ âu yếm nói với con điều gì đó, con lại tròn xoe mắt nhìn mẹ như muốn nói rằng: “Ước gì con được nghe mẹ nói như những đứa trẻ bình thường!”.

Bé Tùng và mái ấm của em.
Read the rest of this entry »







