10October2009
2:13 pm

Nhật ký ngày vượt cạn 

3h sáng ngày 12/9:

Từ đầu hôm, mẹ đã trằn trọc mãi ko ngủ được, hết xoay qua trái rồi qua phải, trở người hết sức khó khăn. Tự dưng có 1 ít nước âm ấm ào ra phía dưới, mẹ ngồi bật dậy kiểm tra. Không phải nước tiểu mà lại có mùi tanh nhẹ. Mẹ ngồi thêm 1 lúc nữa nhưng ko thấy gì khác lạ nữa nên lồm cồm bò về giường ngủ tiếp. Mẹ nghĩ bụng chắc ko phải rỉ ối đâu , vì mới khám 2 ngày trước, b/s kêu là trong tuần này chưa đẻ đâu, còn lâu mà. Nhưng sau đó cứ khoảng 30′ tình trạng trên lại lặp lại. Đến sáng thì mẹ nghĩ 9/10 là mẹ đã bị rỉ ối rồi. Cảm xúc lâng lâng khó tả, vừa nôn nao vừa lo sợ. Thế là mẹ tắm gội sạch sẽ rồi cùng ba đến FV kiểm tra. Trên đường đi, ba mẹ còn ghé Từ Dũ thăm mẹ con cô Châu nữa. Nhìn em bé của cô Châu mà mẹ thèm quá chừng. Chỉ mong là sẽ được gặp con sớm trong hôm nay.

12h trưa ngày 12/9:

Hôm nay B/s Đức có khám nhưng do mẹ ko đặt hẹn trước nên mẹ được chuyển cho B/s Nga khám. Sau khi nghe mẹ kể tình hình từ khuya đến giờ, B/s đoán 99% là mẹ đã bị rỉ ối rồi. Mẹ nghe mà như mở cờ trong bụng. Sau khi khám xong, B/s phán ngay: “Nhập viện đẻ luôn em ơi, tử cung (TC) mở hơn 2 phân rồi” Ui chao nghe vậy xong là mẹ mừng quýnh lên hết. Ba con thì lăng xăng đi đăng ký thủ tục nhập viện cho mẹ, còn mẹ thì được đưa thẳng lên phòng chờ sinh. Mẹ hỏi cô nữ hộ sinh (NHS) xem có được ăn trưa ko nhưng cô bảo ko được kể cả uống 1 ít sữa. Huhu, sáng nay chỉ ăn vội 1 ổ bánh mì thôi à. Giờ thì đang đói run rẩy cả người. Thôi thì phải nghe lời người ta vậy. Đến lúc này mẹ vẫn hoàn toàn chưa thấy đau gì hết. Gần mẹ có 1 cô khác, mặt vả mồ hôi vì đau, hỏi ra thì TC mở chỉ mới 1 phân thôi. Ba kêu mẹ là quái kiệt :D. Sau đó ba để quái kiệt nằm đó, đi ăn trưa với bác Tooc.

14h30′ ngày 12/9:

TC mở được 3 phân, mẹ được chuyển sang phòng sanh, cũng vừa lúc ba con lên tới. Công đoạn chuẩn bị mất gần 30′. Nào là gắn máy đo huyết áp tự động, gắn ven truyền trực tiếp vô tay, máy đo sự chuyển động và tim thai của con, máy đo tim của mẹ… Lúc này thì mẹ đã bắt đầu cảm nhận được cái đau của từng cơn gò rồi. Mỗi lúc một đau hơn và dồn dập hơn. Ba vẫn túc trực bên mẹ, quay film, chụp hình tá lả. Dù đau nhưng lúc này mẹ vẫn còn tươi lắm. Cứ nghĩ sắp được gặp con là mẹ vui lắm rồi. Cô NHS chọc ối cho mẹ để TC mau giãn ra hơn. Bao nhiêu là nước từ bụng mẹ tràn ra ấm nóng. Cảm giác dễ chịu đỡ căng tức.

17h ngày 12/9:

TC mở được 4 phân. Mẹ bắt đầu đau nhiều lên rồi, miệng rên khe khẽ vì đau. B/s gây tê đến chuẩn bị gây tê màng cứng cho mẹ. Công đoạn chuẩn bị rất là hoành tráng cứ như trong film vậy. Tất cả đều phải đảm bảo việc vô trùng tuyệt đối và mỗi bước được tiến hành rất nghiêm túc. Ba được đưa ra ngoài phòng chờ. Mẹ thì … khỏa thân, được xốc dậy, ngồi gập người, chìa lưng ra hướng B/s, trước ngực được cô NHS đưa cho cái gối để ôm, để cắn mỗi khi cơn gò tới. Mẹ cong mình chờ đợi. Cứ tự trấn an là ráng đau chút xíu mà sẽ ko bị từng cơn gò hành hạ nữa. Lưng mẹ thấy mát lạnh vì B/s đang sát trùng cồn Iod. Đang lúc căng thẳng nhất thì điện thoại B/s vang lên. Mẹ nghe văng vẳng là có ca cấp cứu cần B/s gây tê hỗ trợ mà hiện BV chỉ còn mỗi 1 B/s gây tê là ông đứng ở đây thôi. B/s nhờ NHS giải thích cho mẹ về sự cố, và biến mất trong 5 giây sau đó. Do ở tư thế ngồi nên ối tràn ra nhiều vô cùng, ướt đẫm cả 2 miếng lót to, ướt sũng cả tấm ra bên dưới. Mẹ vẫn cong người ngồi đó, vừa lạnh vừa đau, thầm mong B/s mau quay trở lại. Mất gần 30′, người mẹ lạnh run bần bật trong khi ối thì cứ như vỡ òa bên dưới.

Sau cùng thì B/s gây tê cũng quay trở lại kèm theo lời xin lỗi. Mẹ thì mẹ ứ cần xin lỗi, chỉ mong sau B/s làm càng nhanh càng tốt thôi vì lúc này cơn gò đã làm mẹ đau lắm rồi. Từng bước vô trùng được tiến hành cẩn thận lại từ đầu. Sau khi lau sạch lại lưng mẹ bằng cồn Iod, mẹ cảm nhận được mũi tiêm thuốc tê tại chỗ đau điếng.Sau đó thì có mũi kim cứ châm chích dọc theo cột sống của mẹ. Mẹ đoán là B/s đang lần mò chỗ để ghim ống kim vô. Sau đó thì “phựt” 1 phát. Mẹ nghe lời dặn của cô giáo Sáng là ngồi yên ko nhúc nhích mặc dù rất sợ, thế mà mũi đó lại trật con ạ. Mẹ lại cắn răng chờ đợi mũi tiêm sau. “Phựt” 1 phát nữa. Lần này chắc là được rồi, mẹ mừng hết sức tưởng đã xong rồi, ai dè công đoạn luồn ống nhựa vô trong cột sống mới là kinh hoàng. B/s luồn dây tới đâu, mẹ biết tới đó, nhưng mẹ ngoan lắm, cắn gối ngồi im vì sợ động đậy lại làm chệch đường đi của ống dẫn, phải ghim lại thì chắc chết mất. Đang luồn thì cơn gò đến, mẹ ra hiệu cho B/s dừng lại, vì đau quá oằn người ko thể ngồi im được. Cứ 1 chốc lại ngừng như vậy chờ cơn gò qua đi. Rốt cuộc thì cũng xong. Mẹ được cô NHS đỡ nằm xuống. Do tác dụng của thuốc gây tê, mẹ bắt đầu run rẩy toàn thân. Hai chân bắt đầu tê dại. Cơn đau giảm hẵn. Ôi mẹ sung sướng quá. Thế là hết biết đau đẻ là gì rồi nhé. Ba được cho vào, mặt nhăn vì chắc chờ lâu quá sốt ruột. Sau đó mẹ buồn nôn và nôn thốc ra. Ba lại tiếp tục công việc quay film chụp ảnh. Có vẻ rất hứng thú khi thấy mẹ cứ run lẩy bẩy, nói ko thành tiếng. Sau đó bà ngoại và ông ngoại lần lượt vào phòng sanh thăm mẹ. Đó cũng là 2 người duy nhất thấy mẹ tươi tỉnh ko biết đau đẻ là gì.

19h30′ ngày 12/9:

TC mở được 6-7 phân rồi. Mẹ nghe mà mừng quá. Thì ra đi đẻ cũng không quá khó như mẹ nghĩ. Nhưng đúng là ko nên vui mừng sớm cái gì khi chưa đến được đích. Từ bây giờ bắt đầu những việc ko như ý xảy ra liên tục. Đầu tiên là chân mẹ hết tê và cơn đau gò trở lại đột ngột khiếm mẹ choáng váng. Cô Hà ngố rồi đến cậu Hai của con vào thăm là 2 người chứng kiến mẹ đau quằn quại. Lúc này chân đã hoàn toàn hết tê rồi. Mẹ đã dần dần nhận ra vấn đề: thuốc gây tê ko đi vào cơ thể mẹ để giảm đau như công việc mà nó phải làm nữa. Lúc này đổi ca trực, thay NHS mới. Cô khám và nói với mẹ: TC chỉ mới mở được 4-5 phân thôi em ơi, người trước nói 6-7 phân là hơi quá đó”. Mẹ nghe là thấy thê thảm rồi. Mẹ nhờ ba nói với cô về vụ thuốc gây tê nhưng chỉ được câu trả lời là gây tê ko phải mất 100% sự đau đẻ mà chỉ được 60-70% thôi. Cô ơi, cô có biết là em ko giảm được 10% như cô nói nữa, nhưng mẹ có nói thế nào cô ấy cũng ko nghe. Tim mẹ bị chậm nhịp, mẹ được gắn oxy để thở. Có khi đau quá mất thở, ba phải nhắc mẹ vì mẹ thở thì con mới có oxy. Ba với mẹ cứ thế động viên nhau. Mẹ gồng người nắm chặt tay ba, chắc ba cũng đau lắm nhưng ko kêu la tí nào (sau này mới kêu). Nhìn đồng hồ cứ tích tắc mà mẹ thầm than thở, khi nào mới được 10 phân đây.

22h ngày 12/9:

Lúc này mẹ đã đau đến tột cùng rồi, miệng kêu gào, mắt rươm rướm nước mắt. Ba nhìn mẹ thương quá cứ kêu mẹ hay là đẻ mổ cho bớt đau. Mẹ nghĩ đã chịu đau tới mức này rồi mà đẻ mổ thì thương con quá. Còn xíu nữa thôi, cố đến đâu hay đến đó. Ba vẫn tiếp tục complain vụ thuốc gây tê. Làm dữ lắm mới có 1 cô NHS tới, nhấn tít tít vô cái máy bơm thuốc, gọi là tăng liều thuốc. Chờ mãi vẫn ko thấy tác dụng gì hết, chân vẫn ko tê, người vẫn ko run, mẹ lại thất vọng tràn trề. Đến 22h30′ mẹ đau quá, ba con ra ngoài nói chuyện như muốn gây với cô NHS luôn thì cô mới chịu vào xem lại và hình như phát hiện ra là máy bơm thuốc ko hoạt động vì cô lẳng lặng đi thay cái máy khác mà ko nói gì hết. Tức điên cả người lên được. Lúc đó thì TC đã mở được 10 phân rồi. Mẹ bắt đầu được phép rặn. Được chừng vài phút thì cô NHS báo là đã thấy 1 chút tóc của con, và gọi B/s vào. Mẹ cứ theo bài học rặn và sự nhắc nhở của ba con, cứ thế mà rặn. Cứ nghĩ sợ con bị ngạt là mẹ rặn, rặn với tất cả sức lực còn lại của mình. Được vài phút thì con chào đời. Lúc đó là 22h47′. B/s đặt con lên bụng mẹ. Mẹ căng mắt ra nhìn con, sinh linh bé nhỏ đã nằm trong bụng mẹ từng ấy thời gian, giờ đang nằm trước mặt mẹ đây. Không thấy con khóc, cũng ko thấy con cử động gì hết. Sau khi ba con cắt dây rốn cho con, mẹ chưa kịp nhìn con lâu hơn thì người ta đã bưng con đi mất. Ba con chạy theo để quay film. Cảm giác của mẹ thật là hạnh phúc. Thế là mẹ đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. B/s bắt đầu khâu tầng sinh môn cho mẹ. Mẹ lắp bắp nói B/s cho xin thuốc tê tại chỗ vì thuốc gây tê màng cứng ko có tác dụng, ngay cả thay máy mới mà mẹ vẫn chưa thấy tê chân, chỉ bắt đầu run nhẹ thôi. B/s ko để ý lời mẹ nói con ạ. Mẹ bị khâu sống. Đâm mũi nào, thấu trời xanh đến đó. Đã vậy còn khâu thẩm mỹ nữa chứ. Đang lúc đó thì ba con chạy vào, thở hồng hộc “Em ơi, con nó ko thở, nó ko nhúc nhích gì hết, giờ làm sao đây em ơi”. Ôi mẹ nghe mà rụng rời hết. B/s chạy vội ra ngoài xem con thế nào. Một lúc sau thì B/s quay trở vô, nói với mẹ là nó ko sao đâu, nhằm đứa nó ko thích khóc, nằm chơi vậy thôi. Lát sau mẹ mới biết là B/s nói để mẹ yên tâm thôi, còn con đã được chuyển thẳng qua phòng săn sóc đặc biệt (SSĐB) rồi. B/s lại tiếp tục khâu cho mẹ. Đau quá mẹ giẫy giụa, B/s phát cáu lên với mẹ, hằn hộc quăng kéo vào tường. Sao mà lúc đó mẹ ghét B/s Đức đến thế. Sau khi khâu xong, mẹ mệt lả và kiệt sức, ko nhấc nổi tay chân nữa. Lúc này mới nghe ba con nói là lúc ở ngoài, B/s phát vào mông con mà con cũng chẳng khóc, và tình hình là chờ tin con chứ ko được theo con vào phòng SSĐB. Mẹ phải nằm thêm 2 tiếng ở phòng sanh để kiểm tra sức khỏe trước khi được đưa về phòng riêng. Ba con thì ra ngoài chờ tin tức của con. Mẹ thì nằm 1 mình, đầu óc trống rỗng. Sao lại có thể như vậy được?. Giờ con có sao ko, có thở được chưa? Nghe văng vẳng mấy phòng kế bên tiếng em bé khóc, mẹ rớt nước mắt. Từng giây từng phút trôi qua thật nặng nề. Cũng may là có dì Phương của con từ Sa Đéc, vừa hay tin mẹ có dấu hiệu sanh đã đón xe lên, giờ vừa mới tới, vào nói chuyện với mẹ. Nói chuyện để cốt quên ko nghĩ tới con nhưng mẹ ko nghĩ ko được. Cố gắng ko nghĩ những chuyện xấu. Sau đó mẹ nghe văng vẳng là cô NHS y/c ba của bé đến phòng SSĐB để nghe B/s nói về tình hình của bé. Ba con đi lâu lắm. Mẹ sốt ruột quá. Có gì thì phải gọi điện liền cho mẹ chứ. Dì Phương cũng sốt ruột nên ra ngoài tìm ba con. Sau đó thì Dì Phương vào và thông báo với mẹ là con giờ đã ổn, nhưng phải nằm ở phòng SSĐB vài hôm.

1h sáng ngày 13/9:

Mẹ được đưa về phòng. Chung phòng với mẹ là 1 chị cũng sanh cùng lúc với mẹ. Vừa vào đến phòng mẹ nghe tiếng chị đó nói “Ui mẹ xem nè, cái mũi nó giống ba nó quá”. Mẹ òa khóc. Mẹ ko kìm được nữa. Nước mắt cứ thế trào ra. Ôi mẹ thương con của mẹ quá. Giờ con đang như thế nào, con nằm 1 mình thế thì tủi thân lắm, tội nghiệp con vừa mới ra đời đã phải xa ba mẹ. Đến con bao nhiêu kg, dài bao nhiêu cm mẹ cũng ko biết nữa. Đêm hôm đó thật là ác mộng với mẹ. Mẹ nghĩ suốt về con, quên hết đau đớn. Mẹ khóc sưng hết cả mắt mà phải cắn răng ko cho ra tiếng vì ba nghe sẽ đau lòng. Sáng hôm đó, ba con về nhà, ông bà ngoại lên thay.

8h sáng ngày 13/9:

Mẹ mò mẫm từng bước đi tìm con. Cuối cùng thì cũng được gặp con. Con nằm yên đó, người gắn đầy thiết bị, hơi thở rất yếu, nhịp tim chậm. Mẹ cố gắng lắm mới đứng vững để nhìn con. Mẹ thấy đau trong tim quá, đau nhói kinh khủng. Điều an ủi duy nhất là hiện giờ con vẫn bình an. Mẹ cầu trời cho con mau khỏe để còn ra với mẹ. Chung quanh con là những đứa bé yếu ớt khác. Ba mẹ của những đứa bé đó chắc cũng đau lòng lắm. Trên đường trở về phòng, mẹ gặp bao nhiêu đứa bé khỏe mạnh khác, đứa thì đang khóc vang hết cả phòng, đứa thì đang được cô NHS tắm, đứa thì đang được B/s Nhi khám. Còn con của mẹ, vẫn đang nằm thui thủi 1 mình, thật là xót xa.

Poc
Poc

Kết:

Con trai của mẹ lúc sinh được 3,12kg, dài 49cm.

Poc and Nana

Mỗi ngày mẹ lại tranh thủ 3-4 lần đi thăm con. Mỗi lần đi thăm lại mang cho con 1 ít sữa mà mẹ vắt ra được và quần áo mới để thay cho con.
Sau 2 ngày truyền dịch thì con được bú sữa ngoài + sữa mẹ vắt ra. Hôm đó, lần đầu tiên mẹ được bế con trên tay. Ống trợ thở của con cũng đã được gỡ ra.

Poc and Mama

Sau 3 ngày thì mẹ được cho con bú trực tiếp, điều đó thật sự có ý nghĩa trong cuộc đời mẹ. Không bao giờ mẹ quên được giây phút đó.
Sau 4 ngày thì mẹ và con cùng ra viện. Thế là suốt thời gian ở bv mẹ nằm 1 nơi con nằm 1 nơi. Con vừa được B/s cho về là mẹ cũng được cho về luôn…

11 Comments

  1. October 10, 2009 @ 7:56 pm
     Kai:

    Blog này Thư gà viết hay. Chỉ đơn giản viết đúng cảm xúc thật là tuyệt vời rồi, cần gì văn hay chữ tốt, ý tứ sâu xa, hình tượng nọ kia?

    Đọc thấy thương 2 mẹ con, nghĩ đến mẹ mình cũng cay cay đầu mũi.

    Poc gà mau ăn chóng lớn, con nhé.

  2. October 11, 2009 @ 6:32 am
     Duc Ban:

    Mẹ Thư vô địch, yêu cả hai mẹ con. :* :* :*

  3. October 13, 2009 @ 5:19 am
     Ngoc Thao:

    Nhìn chị Thư nhỏ bé vậy mà dũng cảm quá :). Lúc vào bệnh viện thăm ku Póc thấy chị vẫn tươi cười nhưng ko ngờ chị phải trải qua những giây phút khó khăn như vậy.
    Viết tiếp nữa đi chị 🙂

  4. October 13, 2009 @ 5:21 am
     Thao:

    Hix, sao lại có avatar của em hiện lên vậy chị 😐

  5. October 14, 2009 @ 2:24 pm
     anhthu:

    Vụ avatar chị cũng hổng biết nữa em, em hỏi sếp em thử xem, ảnh làm trang này cho 2 mẹ con mà 🙂

  6. November 18, 2009 @ 10:55 am
     Chu Văn Tài:

    Đọc đến 8h sáng ngày 13/9 thì bắt đầu cay cay mũi.
    chị Thư viết hay quá. Tội nghiệp chi với Poc lúc đó ghê.
    May mà chỉ ở đó có 4ngayf thui 🙂

  7. August 5, 2010 @ 7:00 am
     nguyen huyen:

    chị viết hay ghê cơ ,đọc thấy sống mũi cay cay vì em cũn sắp vượt cạn rùi ,dúng là chỉ khi sinh con mình mới hiểu hết lòng mẹ .em cũng mong mẹ tròng con vuông

  8. August 31, 2010 @ 8:00 am
     tran thi ngoc anh:

    chi thu oi, nghe chi ke em cang ngay cang thay so nua vi bung cua em cung cang ngay cang to roi. Ma bay gio em cung khong con o vn nua ma em o dat nua khac, em chua nghi den luc em sinh em se nhu the nao day nua, cang nghe cang thay so nhung ma cung hieu duoc cau ma cac cu noi:”khong de con khong biet long nguoi me”. Vat va thuc ,thoi thi em cung tu an ui minh ,nguoi ta de duoc thi em cung de duoc{ nhung ma so dau thoihiiii}

  9. January 9, 2011 @ 11:35 am
     anhthu:

    @Nguyen Huyen @Ngoc Anh: chúc 2 em mẹ tròn con vuông nhé, nhớ vào báo tin chị nhé 🙂

  10. May 7, 2011 @ 7:23 pm
     Nguyễn Tuấn Anh:

    chị Thư viết hay quá. Tội nghiệp chi với Poc lúc đó ghê.
    May mà chỉ ở đó có 4 ngày thui

  11. August 24, 2012 @ 5:48 am
     Ky Trang:

    Mình sắp sanh bé thứ hai. Tìm danh sách đồ chuẩn bị đi sanh và kết bài danh sách rất chi tiết của Thư. Sau đó do kết quá nên lê la đọc về bạn Poc. Poc sinh ngày 12/9/2009, đúng ngày sinh ông xã mình. Con gái lớn mình sinh năm 2010. Cuộc vượt cạn của Thư quá nguy hiểm. Tuy nhiên thật may mắn là cả hai mẹ con đã đều bình an. Năm nay Thư có đón em Cherry như kế hoạch đã định không? Rút kinh nghiêm vào Từ Dũ mà sinh Thư ạ. Chật chội đông đúc xíu nhưng an toàn. Ban đầu mình đã định lựa FV, nhưng sau đó vì nhiều lý do, mình lại sanh ở Từ Dũ. Mình sinh thường bé thứ nhất, chẳng gây tê ngoài màng cứng gì hết. Với sức chịu đau của Thư thì cơn đau đẻ chẳng là gì đâu. Từ Dũ cũng có dịch vụ sinh gia đình. Mình cũng mở 10 phân rồi mới bắt đầu rặn theo chỉ dẫn của bác sĩ. Bé bị nhau quấn cổ 1 vòng mà vẫn ra bình thường. Con ra được 3,2kg – dài 52cm. Nhìn thấy con, nghe nó khóc tiếng đầu tiên rồi là chẳng còn thấy đau đớn gì hết. Cơn đau đẻ trước đó biến mất hoàn toàn á. Sau đó BS chích thuốc tê rồi mới khâu. Khâu xong, con được đặt cạnh mẹ rồi cùng nhau đẩy ra phòng hồi sức. Nói chung mình thấy rất chuyên nghiệp và tin tưởng. Góp vài dòng với Thư vậy thôi, nếu đang có bé Cherry thì cùng chia sẻ nhé. Thân!

 

Leave a comment

(required)
(required) (will not be published)