15November2009
6:29 am

Ước mơ của tui 

Happy Couple
Đọc cuốn “Bài giảng cuối cùng” thấy nói nhiều về ước mơ và tuổi thơ. Tuổi thơ thì ai cũng có mơ ước hết, riêng tui thì ước mơ lại thay đổi theo từng thời điểm. Cũng có thể nói là sống đến đâu, ước mơ đến đó.

Ngày bé xíu thấy mình đen nhẻm, tóc bị mẹ cắt ngắn như con trai, chỉ mong sẽ được xinh đẹp như cô bé ở cái nhà cao cao gần đó, được mặc đầm nè, được đeo đeo bông, được mẹ đút cơm chạy vòng vòng, được mấy thằng nhóc cùng xóm rủ đi chơi miết.

Lớn 1 chút, tình hình vẫn ko khả qua hơn, tức là vẫn tóc ngắn, da đen, răng sún, nhưng ước mơ đã thay đổi. Ba phải đi làm xa, cứ 3-6 tháng mới về nhà 1 lần. Mỗi lần về được có vài ngày. Tui nhớ hoài có lần ba về thăm nhà đột ngột ko báo trước. Anh hai đi học. Mẹ đi làm khóa cửa nhốt tui trong nhà. Ba đứng ngoài đút vô khe cửa cho tui 2 viên sing-gum. Lần đầu ăn sing-gum mà ko biết cách, ba lại ko dặn gì hết nên nhai xong tui nuốt ngon lành. Lần đó làm ba sợ quá chừng :D. Giờ mẹ tui vẫn còn giữ những lá thư mà tui nhờ mẹ viết dùm để méc anh hai với ba, hay là tự nhận lỗi vì bị anh Hai méc lại. Buồn cười nhất là những đoạn như “con hứa sẽ ko khóc nhè nữa”…, để lâu thiệt lâu lại nhận thư ba dặn dò “Thế Anh ko được ăn hiếp em, phải dịu dàng với em vì em là con gái”… Trong thư của ba gửi về lúc nào cũng có 3 phần, 1 viết cho mẹ, 2 viết cho anh hai và thế nào cũng có phần viết cho tui. Cuối thư luôn là chữ KY mà mãi sau này tui mới biết là chữ KISS YOU, ngầu chưa 😀 Thời điểm đó thì chỉ ước chi ba cứ ở nhà hoài, không phải đi đâu xa tui hết.

Sau đó vài năm, ba cũng được về nhà hẵn. Lúc đó nhà nghèo mà, mùa hè phải đi bán thuốc lá dạo, bán cơm tấm, bán chè phụ dì, nhặt dây điện đem đốt lấy lõi đồng bán để có tiền ăn vặt, nhặt hột sầu riêng ở xưởng kem gần đó về luộc ăn, nhặt cũi về nấu cơm. Ước mơ chỉ là mong để dành được ít tiền để bất cứ lúc nào thèm cũng có sẵn tiền để mua chuối chiên và sing-gum ăn mà không phải xin tiền ba mẹ.

Lúc vào cấp 1, rồi cấp 2, cấp 3, ước mơ lớn lên sẽ làm Dược Sỹ bán thuốc tây nối nghiệp mẹ đã được ba mẹ ướm sẵn rồi. Gần như suốt 1 thời gian dài tui chỉ nghĩ là sau này ko làm dược sỹ thì sẽ ko thể làm nghề nào khác được. Cái quyết tâm đó nó gắn liền với sự kỳ vọng của ba mẹ và không ngừng tăng thêm mỗi ngày. Một phần vì kết quả học tập của tui hổi đó cũng tương đối khả quan. Thế là tui cứ ăn chơi và học hành như thế, ko hề phải lo nghĩ nhiều về nghề nghiệp ở tương lai, bởi vì nó, theo tui, là đã được định sẵn rồi.

Rồi tui thi rớt ĐH. Người ta thi 2-3 trường còn tui chỉ thi duy nhất 1 trường ĐH Y Dược. Và tui rớt. Thiếu 2 điểm nhưng cũng là rớt. Cái thời điểm đó thiệt là khủng khiếp. Tui thấy mình mất phương hướng hoàn toàn. Ba thì ko nhìn tới mặt. Bản thân thì xấu hổ tột cùng. Một khoảng thời gian tui sống ko có mơ ước chi hết. Vẫn nghĩ trong đầu là sau này ko làm dược sỹ thì sẽ ko thể làm nghề nào khác được. Nhưng ngay cái thời điểm ba muốn tui ôn thi lại thì tui bắt đầu tìm ra con đường riêng của mình. Tui nghĩ là tui sẽ làm tốt 1 cái nghề khác mà ko cần phải là Dược sỹ. Tui thích đồ họa máy tính. Tui phải nhờ anh hai thuyết phục ba cho đi học đồ họa vì ngay thời điểm đó, tiền học phí cho 1 năm học dài hạn ở Dpi là khá đắt. Ba đồng ý nhưng vẫn phải kèm 1 điều kiện là vẫn tiếp tục sự nghiệp ĐH bằng trường ĐH Tại chức Ngữ Anh Văn của trường ĐH KHXH&NV.

Lúc đi học, tui mơ ước sau này ngày ngày được mặc đồ đẹp đi làm văn phòng kiếm ít tiền tự nuôi bản thân và phụ ba mẹ. Chưa được 1 năm sau thì tui “gần” thực hiện được ước mơ đó với 1 công việc bán thời gian, vừa học vừa làm nhưng vẫn tự sống sót được ở Sài Gòn, tuy chưa phụ được ba mẹ, thỉnh thoảng còn xin tiền anh Hai nhưng như vậy cũng là tốt rồi. Tui đi làm khá sớm so với chúng bạn. Lúc đó rất thèm được là sinh viên, đi Mùa hè xanh, ở KTX, làm luận án, bla bla bla, nói chung cái gì có dính tới sinh viên hay ĐH là tui vẫn thấy mủi lòng lắm.

Rồi sau đó khi công viêc làm tốt hơn rất nhiều, tui đã chuyển giao mơ ước của 1 cô bé mới lớn thành mơ ước của 1 người phụ nữ, tui bắt đầu mơ ước có một gia đình nhỏ hạnh phúc với chồng giỏi con ngoan. Khi gặp thất bại của cuộc tình đầu tiên, cứ tưởng là mơ ước đó đã bay biến đâu rồi. Hơn 3 năm sống độc thân vui tính, thuê nhà trọ ở 1 mình, tự do tự tại. Thu nhập cũng khá, cả tuần đi chơi, cuối tuần qua thăm ba mẹ và đã bắt đầu phụ giúp được ba mẹ hàng tháng rồi. Ước mơ lúc đó đơn giản là tui sẽ có 1 đứa con rồi về sống với ba mẹ. Tui quan niệm là “chồng mình chưa chắc là chồng mình cả đời chứ con mình thì mãi vẫn là con mình”. Hoặc giả là trời xui đất khiến cho tui quen 1 người và thật sự muốn lấy người đó làm chồng thì 2 vợ chồng sẽ thuê 1 căn nhà nhỏ xinh xinh, cùng nhau vun vén cho gia đình, cuối tuần chở con đi công viên chơi.

Đó, vậy đó, cho đến khi tui gặp chồng mập của tui thì tui biết là không phải cái gì mình muốn là được. Chồng tui là con trai duy nhất nên ko thể ở riêng được rồi. Tính tui ở nhà là ngang tàng, ương bướng và cũng hơi khó tính nữa, thấy sai là cho dù ba hay mẹ tui cũng cãi tới cùng, thế nên mẹ tui lo lắng lắm. Nhưng rồi đâu cũng vào đấy. Ở nhà có phùng mang trợn má thế nào khi về làm dâu thì chỉ có quyền im lặng thôi. Trải qua nhiều va chạm, tự dưng tui thấy tui phụ nữ hẵn ra. Giờ ước mơ lớn nhất của tui là gia đình nhỏ 3 người trong 1 gia đình lớn luôn hạnh phúc. Chắc tui không bao giờ thay đổi ước mơ này đâu, sẽ ko bao giờ đánh đổi nó với bất cứ cái gì khác trên đời. Mà để đạt được nó, tui cũng cần lắm người sẽ hỗ trợ với tui, sát cánh bên tui, đồng cam cộng khổ với tui để mỗi ngày trôi qua luôn có ý nghĩa trong suốt quãng đường còn lại của gia đình nhỏ 3 người. Tui muốn nói với người đó là tui yêu người đó nhiều lắm, chồng mập … của tui ơi :*

No Comments

No comments yet.

 

Leave a comment

(required)
(required) (will not be published)