25September2010
3:30 pm

Gia đình bé nhỏ của tui, chồng mập của tui :* 

Poc
Hôm qua có việc đi ngang khu Cô Bắc – Đề Thám, ghé vào ăn hủ tíu gõ ngay góc ngã tư. Đang xì xụp húp nước lèo, ngẩng mặt lên thấy trước mắt có 1 gia đình nhỏ. Họ đặc biệt khiến tui chú ý vì họ bày 1 cái ghế bố ra ngay lòng lề đường, 1 bà già mập mạp đang nằm banh càng chểm chệ ngủ. Bên dưới là 1 tấm lót trên đó có 1 cô trẻ và 1 em bé khoảng 5-6 tháng đang quấn chăn nằm co ro. Kế đó là bình sữa đang bú dở, hộp sữa bột lăn lông lốc, rồi linh tinh nào chén bát, thau chậu, bình nước… Xe cộ chạy ầm ầm pha đèn vào em bé mà nó vẫn ngủ rất say ko hề cựa quậy. Mãi đến khi trả tiền, tui mới tò mò hỏi bà bán hủ tíu gõ là sao họ nằm ngủ giữa đường vậy bà, bả trả lời nhanh gọn “àh, họ ko nhà con”. Mình hỏi lại vì sợ nghe ko rõ, bả liền lập lại: họ ko nhà nên họ ở luôn trên lòng đường vậy, sáng đi làm, chiều về lại bày chỗ ra để ngủ, ko biết từ khi nào nhưng mà cũng lâu rồi. Tự dưng mình nghĩ ra cảnh mưa mấy hôm trước, rồi sắp tới trời lạnh… họ sẽ xoay sở thế nào nhỉ? Nghĩ mà thấy mình may mắn đã có 1 căn nhà để tối về lại tíu tít âu yếm nhau cười đùa. Dù có khi cũng cơm ko lành canh ko ngọt nhưng vẫn là nơi ấm cúng nhất để ngủ qua đêm với máy điều hòa chạy đều và 1 cái chăn ấm áp.

Gia đình đó làm tui nhớ lại hồi tui còn nhỏ xíu, nhà tui nằm trong 1 khu nhà tập thể sát mé sông. Trong 1 đêm mưa gió rất to, có 1 người đàn ông gõ cửa từng nhà xin tấm bạt nylong, chăn mền hay quần áo cũ, nói chung là những gì có thể che mưa và ủ ấm được. Lúc đó cả khu nhà tập thể bật đèn sáng choang. Một cô đứng ra đi gom góp và tui nhớ ông đó vừa khóc vừa ôm mớ đồ chạy ra hướng sông. Sau đó tui mới được mẹ tui kể lại là ông đó có 1 gia đình, họ ko nhà cửa, sống trên 1 cái xuồng rách nát. Mưa to quá, tạt ướt hết cả cái xuồng, mái che rách hết nên tất cả đồ đạc trên xuồng cũng ướt theo. Đứa con của ông lạnh quá lại đang bệnh nên ông đánh liều lên xin tình thương của mọi người. Đó là 1 câu chuyện thật và đến giờ tui vẫn ko quên cái đêm đó dù nó đã xảy ra rất là lâu rồi.

Ai cũng kiu tui là người ủy mị, nhạy cảm, nhưng mà nhìn những cảnh như vậy thiệt tình là tui ko kiềm lòng được. Nhất là từ khi có Poc tui rất hay để ý những việc xung quanh mình, từ người móc cống đến bà mua ve chai. Ai tui cũng nghĩ họ đang lao động cực khổ vì gia đình họ, vì con cái họ, mình may mắn hơn họ khi mình có điều kiện làm việc đó dễ hơn họ, nên tui rất tôn trọng họ. Tui cũng có cái nhìn khác đi khi phỏng vấn những người đã có gia đình con cái. Có thể họ ko thể tập trung tốt nhất cho công việc trong 1 thời điểm nào đó, nhưng rõ ràng họ có trách nhiệm phải gánh vác, họ còn có cái phải lo toan, bản thân mỗi người họ phải biết cách quản lý việc gia đình và trên hết họ biết trân trọng những gì đang có hơn. Những việc đó đều có ảnh hưởng tốt đến công việc mà họ sẽ làm ở cty.

Từ ngày có Poc, tui thấy bản thân tui cũng thay đổi rất nhiều. Này nhé:

– tui ko còn thói quen la cà sau giờ làm việc nữa.
– chi tiêu tính toán chứ ko xả láng như xưa, làm cả bảng theo dõi nữa cơ đấy, tin được ko =))
– khi chạy xe đi làm thì tui cẩn thận hơn xưa rất nhiều
– thấy mưa hơi nặng hạt là mặc áo mưa ngay, chứ ngày trước điên lên thì dầm mưa là chuyện thường 😀
– làm cái gì tui cũng phải để ý xem có ảnh hưởng Poc ko, cái hạt này để đây Poc có nuốt được ko, cái ghế này Poc ngã trúng có đau ko…
– tìm đọc mấy bài về dạy trẻ, chứ như xưa là mạnh miệng lắm, dạy con nít ngoan hả, chuyện nhỏ :”>

….

Vài hôm nữa là SN chồng mập rồi. Tui muốn viết về chồng nhiều lắm nhưng Poc gần như chiếm hết thời gian của tui. Thỉnh thoảng chồng trách iu “em giờ chỉ biết Poc, chẳng còn quan tâm anh nữa”, tui vừa buồn cười nhưng cũng thấy thương chồng lắm. Hai đứa chưa hưởng cuộc sống vợ chồng son được bao lâu thì Poc đã ra đời. Bao nhiêu tình thương, sự quan tâm lo lắng tui đều dồn cho Poc hết. Chồng tui cũng đã phải hy sinh và thay đổi rất nhiều vì Poc. Mỗi sáng nhìn chồng cặm cụi thục thục rửa rửa bình sữa cho con đến là iu. Rồi pha nước chuẩn bị cho Poc tắm. Rồi pha sữa, đổ bô. Rồi bị bắt đi nhẹ nói khẽ, là bình thường với người khác nhưng rất đáng khen ở chồng nhé. Rồi bỏ biết bao cuộc vui với bạn bè vì muốn ở nhà với 2 mẹ con. Rồi cày bừa tính toán từng chút để cải thiện kinh tế cho tui shopping cho Poc. Nói chung với tui chồng là số 1. Tui đang rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại. Không phải muốn gì được nấy nhưng hạnh phúc nhiều khi chỉ là chồng úp thìa cùng nhau nhìn con ngủ say sưa bên cạnh. Với tui ko phải dễ dàng để có hạnh phúc này, mái ấm này, nên tui luôn biết phải làm gì để giữ gìn nó.

Lời cuối nhắn với chồng: SN chồng mình đi ăn Sushi chồng nhé :*

3 Comments

  1. October 10, 2010 @ 5:10 pm
     Uyên:

    😉
    Luon luon thich nhung entry rat am ap cua em ve gia dinh! Best to you, me Thu!

  2. October 18, 2010 @ 7:27 am
     Thanh:

    Chúc gia đình bạn luôn hạnh phúc!

  3. May 26, 2011 @ 10:40 am
     LAN ANH:

    GIA DINH CHI THAT HANH PHUC
    TU CHONG MAP DEN POC YEU
    NGUONG MO GIA DINH CHI QUA

 

Leave a comment

(required)
(required) (will not be published)