10November2011
10:48 am

Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ. 

X-card

Hôm nay tự dưng lại muốn viết blog về sếp. Khi đã làm việc cùng nhau gần 9 năm trời rồi, thì sẽ có rất nhiều chuyện để kể về nhau. Ông lớn hơn mẹ mình 2 tuổi nên mình luôn xem ông như người chú bác ruột của mình vậy.

Có lẽ sếp mình bắt đầu dễ thương và trẻ con ra là kể từ khi lên chức ông nội. Thỉnh thoảng ông lại gọi mình vào phòng chỉ để khoe mấy tấm hình đáng iu của 2 đứa cháu sinh đôi mà con trai – con riêng của vợ ông vừa mới gửi. Nhìn ánh mắt hạnh phúc lẫn tự hào của ông, ai cũng thấy ông đang mãn nguyện đến mức nào. Vợ ông, cũng chung vai sát cánh cùng ông, bay khắp nơi quanh năm để tìm khách hàng, đi đâu cũng mang theo cái laptop có hình nền là 2 đứa cháu. Thỉnh thoảng thấy bà tắt hết cửa sổ, nhìn màn hình cười 1 mình dễ thương vô cùng. Tự nhiên nghĩ đến ba mẹ mình, hiện giờ đang ở cùng con cái, có cháu ẳm bồng, không phải lo nghĩ việc đấu đá nhau trên thương trường để kiếm tiền, mà thấy thương ông bà lắm.

Ông dạy mình nhiều thứ, kể cho mình nghe bao nhiêu câu chuyện thời trai trẻ của ông, kinh nghiệm sống, những thời khắc kinh hoàng hay những cảnh đẹp ở những nơi mà ông đã từng đi qua, tất cả những điều đó, mình luôn ghi nhớ. Ông là người cầu toàn, từng việc nhỏ đều muốn nó hoàn hảo, như cách ông thỉnh thoảng quét tay lên nóc tủ để kiểm tra việc vệ sinh, hay đeo cặp kiếng lão, lướt từng trang sách để xem layout thế nào, nó có thể khiến người khác khó chịu nhưng nó khiến ai cũng phải nghiêm túc khi làm việc cùng ông. Có khi ông nghĩ ra 1 ý tưởng rất điên rồ, nhiều khi mình chỉ muốn đập đầu vào tường vì nó, nhưng sau 1 thời gian, mình chợt nhận ra là ý tưởng đó thật hay, thật hiệu quả mà 1 người trẻ như mình chưa đủ kiến thức và kinh nghiệm sống để hiểu ngay được.

Ông là người rất nóng tính, bà thì cực kỳ mềm mỏng nhưng hễ 2 người mà bàn về công việc với nhau thì rất dễ bất đồng ý kiến, có khi cãi nhau ầm ỉ, nhưng khi bước ra khỏi cty, thì ông là người luôn giành hết túi xách, giỏ xách của bà, khoác tay ôm bà vào lòng, mở cửa taxi dìu bà vào trong. Mỗi khi bà đi công tác lâu quá là ông lại tâm sự là nhớ bà quá, dù biết bà mà ở cùng thì rất nhiều rắc rối sẽ xảy ra. Với cái tính nóng nảy của ông, mình không thể tin được là ông thường mất hàng giờ vào giữa đêm – giờ VN, là giờ làm việc bên Pháp – chỉ để hướng dẫn mẹ ông cài đặt phần mềm hoặc sửa hộp mail. Điều đó làm mình thấy mình thật tệ vì bản thân mỗi khi hướng dẫn dùng máy tính cho ba qua điện thoại, ít khi nào mình đủ kiên nhẫn hoặc bình tĩnh được cho đên khi hoàn tất.

Ông có 1 cậu con trai duy nhất hiện là luật sư rất giỏi ở Anh, và ông cực kỳ tự hào về đứa con này. Từ khi mình có con, để hình con trên bàn làm việc, ông bắt đầu kể chuyện cho mình nghe về con trai ông. Câu chuyện nào cũng dễ thương hết vì ông kể với tất cả nỗi niềm nhớ con của 1 người cha già mà cả năm chỉ được gặp con có 1 lần. Mấy hôm nay mình bày 1 hồ cá trên bàn làm việc và ngay khi nhìn thấy, nó đã khiến ông nhớ con trai.

Câu chuyện ông kể nó dễ thương vầy nè:

Ông và vợ có tất cả 3 đứa con, 2 đứa con lớn 1 gái 1 trai là con riêng của vợ, đứa con trai nhỏ là con riêng của ông. Đứa con gái lớn vào 1 ngày nọ đã thỏ thẻ với ông là ước muốn có 1 hồ cá nhỏ. Ông đã ra tiệm mua ngay 1 hồ cá kèm rong và vài con cá rất xinh. 2 tháng sau, cá chết do cô con gái ít chăm chỉ thích ngắm. Hồ cá được cất vào kho. Một thời gian sau đó, đứa con trai lớn cũng xin 1 hồ cá, và phải là hồ cá mới chứ ko chịu dùng lại của cô chị. Ông cũng ra tiệm cá kiểng và mua kèm thêm máy phun oxy. 2 tháng sau, hồ cá đó lại được cất vào kho tiếp sau khi cá chết hết.

Rồi đến 1 ngày, khi cậu con trai nhỏ của ông, nó cũng yêu cầu papa mua cho 1 hồ cá, kèm theo 1 tờ giấy ghi nghệch ngoạc đại ý như sau:

Hợp đồng nuôi cá giữa bên A là papa và ảnh là bên B.
Hồ cá và cá nuôi trong hồ (ảnh chọn 1 loại cá rất đắt tiền) là tài sản của papa.
Để tránh hồ dơ và ảnh ko có thời gian chăm thì phải mua thêm cá lau kiếng.
Nếu không may cá vẫn chết thì bên A chịu mọi tổn thất.
Nếu may mắn cá đẻ được, mang đi bán, thì cá đó là tài sản của bên B tức là ảnh.
Do vốn ban đầu là của bên A, nên bên B sẽ chia cho bên A 20% tiền bán được coi như lợi nhuận đầu tư.

Ông nói đó là hợp đồng đầu tiên của con trai ổng, khi đó mới 8 tuổi, hiện giờ đã là 1 luật sư giỏi ký hợp đồng mỗi ngày ở 1 cty lớn bên Anh. Nghĩ con nít đúng là có nhiều cái buồn cười ghê gớm nhỉ? ^^

Ông năm nay cũng lớn tuổi rồi, chỉ ước 1 điều duy nhất cho ông là sức khỏe. Mong ông luôn có đủ sức khỏe để chèo lái công ty mình ngày càng thành công hơn. Gia đình ông ngày càng có nhiều thành viên hơn và ông bà luôn hạnh phúc bên nhau.

6 Comments

  1. November 10, 2011 @ 2:13 pm
     Đức Ban:

    Sếp dễ thương vậy mà chưa bao giờ rủ sếp đi ăn. Sếp hận mà chồng cũng hận hehe…

  2. November 21, 2011 @ 5:49 am
     anhthu:

    Đợi đủ 10 năm rồi mần luôn, đừng hận vợ tội nghiệp mờ :*

  3. January 16, 2012 @ 7:05 am
     Mom:

    Đọc bài này của con, mom lai nhớ ông bà ấy quá! Lúc trước mom cũng buồn ổng lắm vì cách ổng đối xử với mình lúc mình rời công ty. Nhưng sau đó, nghĩ lại mom không trách ổng nữa vì chẳng qua ổng làm vậy là vì quý mình quá ấy thôi!!! Hihi (tự tin thái quá :-)) Cho mom gửi lời hỏi thăm 2 ông bà, con nhé kèm theo rất nhiều bisous bisous ***** Hihi. Thanks con.

  4. March 30, 2012 @ 1:23 pm
     hoàng anh:

    sao lâu ko thấy bạn viết bài nữa

  5. April 4, 2012 @ 9:10 am
     anhthu:

    @Mom Hòa: không ngờ là viết bài này xong thì con lại quyết định chia tay công ty khi chỉ còn vài tháng nữa là kỷ niệm 10 năm. Chắc chắn sẽ nhớ Baseline kinh khủng khiếp lắm Mom ơi ^^

    @Hoàng Anh: Ghi nhận :”> Sẽ cố gắng viết tiếp ạ, sắp tới sẽ có nhiều thời gian hơn rồi :”>

  6. April 30, 2013 @ 2:40 am
     Epetykom:

    Em xin một copyleft nhé.

 

Leave a comment

(required)
(required) (will not be published)