14May2012
7:11 am

Những người cha người mẹ anh hùng 

Bán vé số dạo

Hồi cấp 2, trong lớp tui có 1 cô bạn gái, nhà nghèo quá đành tính chuyện nghỉ học. Mà cũng không phải tính nữa, nhỏ đó nghỉ thiệt. Thầy chủ nhiệm của lớp tui lúc đó vừa mới ra trường tràn đầy nhiệt huyết, nên thấy cái cảnh vậy đâu có chịu được. Ổng chở vợ sắp cưới, cũng là cô giáo trong trường, đến nhà nhỏ đó để xin phụ huynh cho nó được tiếp tục đi học. Ba mẹ nó nói cho xong chuyện là giờ dù có tiền đóng học phí xong thì cũng ko có tiền may áo dài mới cho nó. Thầy nghe vậy mừng quá vì cô bạn gái biết may vá mà, nhờ cô may ngay  1 cái áo dài tặng nhỏ đó luôn. Thế là sau đó nó đi học lại. Nó học buổi sáng, bán vé số buổi chiều. Có 1 hôm tui đòi đi theo nó bán phụ. Tui giật vé số từ tay nó, và rồi … tui đứng như trời trồng, ko nhúc nhích được dù chỉ vài cm, để chìa tập vé số ra mời. Đó là lần đầu tiên tui cầm tập vé số trên tay, dù sau đó tui đã đi bán với nó trót lọt mấy lần sau, nhưng cái cảm giác ngượng ngùng đáng xấu hổ đó, tui không bao giờ quên được. Uh thì hồi nhỏ mờ, suy nghĩ con nít, giờ lớn rồi chứ cũng đâu có hiểu được mấy hành động hồi con nít của mình đâu :”>

Giờ thì đi làm, có gia đình, có con rồi, đã hiểu việc kiếm được đồng tiền chân chính nó chua chát, khổ cực thế nào rồi nên tui trân trọng mấy người lao động chân tay lắm. Vợ chồng tui có chung 1 thói quen giống nhau là cứ thấy ai bán vé số mà là người già, hay mấy phụ huynh bế con đi bán vé số dạo là tụi tui mua giúp liền. Có khi 1 tháng gom lại cũng được cả chục tờ không biết đâu ra :”> Riêng tui cứ thấy mấy chị gái bế con bán vé số là tui lại xót. Tui hay lân la tới mua vé số xong hỏi thăm. Đa số đều là công nhân xí nghiệp, nhà máy. Đẻ con xong thì chẳng lẽ nằm nhà ôm con nhịn đói. Gửi con đi làm thì tiền làm không bằng tiền gửi. Cuối cùng chỉ có giải pháp là bế con ra đường bán vé số, được bên con suốt ngày mà có đồng ra đồng vô. Trời nắng chang chang, đứa con vật vả trên vai mẹ, mẹ nào chẳng xót nhưng biết làm sao bây giờ. Tui hay hỏi là mấy chị có cần cái địu ko để tui gửi tặng thì chị nào cũng lắc đầu: “thôi, tui bế nó vầy quen rồi, nó đái ỉa suốt mà quấn địu xong tưởng rảnh tay chứ còn cực hơn chị ơi.” Chuyện có 1 số người mượn con người khác bế để xin lòng thương hại không phải không có, nhưng đó ko bao giờ là the first thingking của tui hết, vì nghĩ vậy thì đời cũng chẳng tươi đẹp hơn, mà mình lại mất đi cơ hội được giúp đỡ những người thật sự cần giúp đỡ.

Nhóm FF của tui cũng đã từng quyên góp giúp 1 anh đẩy xe mang đứa con gái bị bại não đi bán vé số. Người cha đó đã cười hạnh phúc khi nhận số tiền tuy không nhiều từ tay tụi tui, nhưng tui biết, anh sẽ có thêm niềm tin vào cuộc sống, vào tình người để bước tiếp vững vàng.

Tuy nhiên không phải lúc nào mong muốn hỗ trợ cũng nhận được cái gật đầu nghen. Gần công ty tui, đi dọc theo con đường Võ Văn Tần hoặc Trần Quốc Thảo Q3, mỗi khi đi ăn trưa tui gặp hoài 1 anh bán vé số. Anh cao ráo và khá điển trai, tầm 30 tuổi, cụt mất 1 cánh tay, tay còn lại bế vắt trên vai 1 bé gái ốm nhom nhỏ xíu, 2 cha con đi bán vé số dạo dưới cái nắng chang chang của Sài Gòn. Tui mua dùm đâu được vài lần thì tui bắt đầu giở thói cũ hỏi thăm gia cảnh. Ảnh chỉ nói đơn giản là con gái 17 tháng tuổi, đi bán từ sáng đến trưa thì về tùy bán nhanh hay chậm. Khi được đề nghị chụp hình để xin quyên góp thì anh lắc đầu từ chối rồi mỉm cười, chào tui 1 cái rồi đi tiếp. Tự nhiên lúc đó tui thấy mình thiệt bé nhỏ trước anh. Thật sự yên tâm là với những người cha người mẹ như anh, những đứa con sẽ luôn được dạy dỗ và chăm sóc chu đáo nhất có thể. Còn riêng với tui, những người như anh, tui gọi đó là những người cha người mẹ anh hùng ^^

Nếu vô tình trên đường bạn gặp những người cha người mẹ anh hùng đó, xin hãy ngừng lại ít phút, mua giúp họ 1 tờ vé số, tự ban cho mình 1 ít hy vọng và rồi thanh thản mà bước đi nhé.

3 Comments

  1. May 17, 2012 @ 5:32 pm
     Me Bap Cai:

    Doc bai nay thay minh giong y nhu me Poc. Minh cung viet bai ngan o day
    http://trinhkhoi.wordpress.com/2012/03/27/hay-lam-m%E1%BB%99t-h%E1%BA%A1t-cat-xinh-d%E1%BA%B9p/

    ps: minh cung co quy tu thien nho nho

  2. May 28, 2012 @ 5:47 pm
     anhthu:

    Đọc bài mẹ Bắp Cải thấy 2 đứa mình, tính ra là 2 gia đình mình, hợp nhau quá cơ :”>

    (Định comment bên đó mà không được)

  3. July 19, 2012 @ 4:29 am
     Hồng Anh:

    Chào bạn!Tình cờ mình biết được trang web của bạn.Mình cũng rất thích làm từ thiện,nếu bạn cần quyên góp gì cứ nhắn cho mình nhé.Số DĐ của mình 0989974733.Lâu rồi không thấy bạn viết bài,không biết bạn đã có thêm em bé nào ngoài be Poc đáng yêu chưa?Mình rất ngưỡng mộ cách chăm con của bạn đó

 

Leave a comment

(required)
(required) (will not be published)