Archive for category Từ thiện

Nhà nghèo, cả ba lẫn mẹ đều phải đi làm từ sáng sớm sớm đến tối mịt mà cũng chỉ kiếm được trên dưới trăm ngàn. Cuộc sống cực khổ làm nghề tự do dạy cho mẹ một điều là phải cho con đi học để thoát khỏi cảnh nghèo. Mỗi sáng, mẹ ngồi đò đưa con từ cù lao vào bờ đi học, trưa lại tất cả từ chỗ làm đến trường để đón con về. Tội nghiệp con còn quá nhỏ để hiểu được tâm sự của mẹ, những lúc nghe mẹ âu yếm nói với con điều gì đó, con lại tròn xoe mắt nhìn mẹ như muốn nói rằng: “Ước gì con được nghe mẹ nói như những đứa trẻ bình thường!”.

Be Tung
Bé Tùng và mái ấm của em.
(more…)

 

Hồi cấp 2, trong lớp tui có 1 cô bạn gái, nhà nghèo quá đành tính chuyện nghỉ học. Mà cũng không phải tính nữa, nhỏ đó nghỉ thiệt. Thầy chủ nhiệm của lớp tui lúc đó vừa mới ra trường tràn đầy nhiệt huyết, nên thấy cái cảnh vậy đâu có chịu được. Ổng chở vợ sắp cưới, cũng là cô giáo trong trường, đến nhà nhỏ đó để xin phụ huynh cho nó được tiếp tục đi học. Ba mẹ nó nói cho xong chuyện là giờ dù có tiền đóng học phí xong thì cũng ko có tiền may áo dài mới cho nó. Thầy nghe vậy mừng quá vì cô bạn gái biết may vá mà, nhờ cô may ngay  1 cái áo dài tặng nhỏ đó luôn. Thế là sau đó nó đi học lại. Nó học buổi sáng, bán vé số buổi chiều. Có 1 hôm tui đòi đi theo nó bán phụ. Tui giật vé số từ tay nó, và rồi … tui đứng như trời trồng, ko nhúc nhích được dù chỉ vài cm, để chìa tập vé số ra mời. Đó là lần đầu tiên tui cầm tập vé số trên tay, dù sau đó tui đã đi bán với nó trót lọt mấy lần sau, nhưng cái cảm giác ngượng ngùng đáng xấu hổ đó, tui không bao giờ quên được. Uh thì hồi nhỏ mờ, suy nghĩ con nít, giờ lớn rồi chứ cũng đâu có hiểu được mấy hành động hồi con nít của mình đâu :”>

(more…)

 

(Trích từ blog của chồng, hy vọng nhận thêm được nhiều hơn sự đóng góp của mọi người!)

Là bố con của một đứa con nít dễ thương, chưa bao giờ tui có thể quên được rằng đứa con nít đó đã phải quay vào bệnh viện, bị chụp thuốc mê và trải qua 3h đồng hồ giải phẫu chỉ sau một tuần được sinh ra. Tai ương chẳng chưa ai, và vào cái lúc ngồi một mình ở sân bệnh viện, tui hiểu giá trị của một bàn tay đặt lên vai an ủi nó đáng giá như thế nào.

Bé Long
(more…)