
Thế là Poc đã tròn 6 tháng tuổi. 6 tháng với quá nhiều cảm xúc mới mẻ. Có những lúc dường như mẹ vẫn chưa quen là đã có con trong đời. Loay hoay với con mà ngày tháng trôi nhanh quá con ạ. Mẹ nhớ mãi cái lần đầu tiên mẹ được nhìn thấy con. Con bé bỏng, nhớp nháp và bất động. 9 tháng 10 ngày con lúc nào cũng rúc trong người mẹ, an toàn và đầy sức sống. Vậy mà 4 ngày đầu tiên sau khi con vừa chào đời, mẹ lại ko được gần bên con. Mẹ giận cô hộ lý ko nhiệt tình, mẹ giận bác sỹ gây tê ko làm tròn trách nhiệm, mẹ giận bác sỹ đỡ đẻ nóng nảy, mẹ giận nhiều lắm, nhưng trên hết mẹ giận mẹ vô cùng vì đã không thể cho con hưởng những giọt sữa đầu tiên trong những phút đầu đời của con, không thể hôn con mỗi khi con quấy, không thể ủ ấm cho con mỗi khi con lạnh, không được vuốt ve âu yếm con mỗi khi con cần. Vậy mà con đã rất giỏi. Con từ chối từng máy trợ thở, từng ống hút dịch trong bao tử, từng máy đo nhịp tim yếu ớt của con để mau được gặp mẹ.
(more…)
Posts Tagged nhật ký
Ngày hạnh phúc nhất của mẹ còn ở phía trước :”>
Nhật ký khám bệnh lần đầu bị cảm của Poc
12/1/2010:
Poc hôm trước bị cảm, hôm qua đến giờ đã hết sốt nhưng ho ghê lắm, nghe như có đàm ở trong cổ ý. Hôm qua lại khóc nhiều giờ khản hết cả giọng rồi. Sáng nay mình chưng cách thủy 3 lá húng chanh xắt nhuyễn (miền Nam gọi là tần dày lá) + 1 trái tắc non (miền Nam gọi là trái hạnh) + 3 nhánh hẹ + 1 muỗng mật ong, chưng 15′, sau đó cho Poc uống 5 muỗng nhỏ, còn dư để tủ lạnh khi nào cần thì hâm nóng lại, ngày uống 3 lần. Đúng là có công dụng thật các mẹ ạ, mới chỉ uống 1 lần sáng nay mà con bớt ho hẵn và ko nghe tiếng khò khè của đàm nữa. Uống xong cho chép tí nước rồi lao vô bú mẹ, giờ đang nằm ngủ ngon lành.

Nhật ký ngày vượt cạn
3h sáng ngày 12/9:
Từ đầu hôm, mẹ đã trằn trọc mãi ko ngủ được, hết xoay qua trái rồi qua phải, trở người hết sức khó khăn. Tự dưng có 1 ít nước âm ấm ào ra phía dưới, mẹ ngồi bật dậy kiểm tra. Không phải nước tiểu mà lại có mùi tanh nhẹ. Mẹ ngồi thêm 1 lúc nữa nhưng ko thấy gì khác lạ nữa nên lồm cồm bò về giường ngủ tiếp. Mẹ nghĩ bụng chắc ko phải rỉ ối đâu , vì mới khám 2 ngày trước, b/s kêu là trong tuần này chưa đẻ đâu, còn lâu mà. Nhưng sau đó cứ khoảng 30′ tình trạng trên lại lặp lại. Đến sáng thì mẹ nghĩ 9/10 là mẹ đã bị rỉ ối rồi. Cảm xúc lâng lâng khó tả, vừa nôn nao vừa lo sợ. Thế là mẹ tắm gội sạch sẽ rồi cùng ba đến FV kiểm tra. Trên đường đi, ba mẹ còn ghé Từ Dũ thăm mẹ con cô Châu nữa. Nhìn em bé của cô Châu mà mẹ thèm quá chừng. Chỉ mong là sẽ được gặp con sớm trong hôm nay.
(more…)